Hoạt động trung gian hoà giải trong quan hệ lao động

Hoạt động trung gian hoà giải trong quan hệ lao động vừa có đặc điểm chung, nhưng lại vừa có đặc điểm riêng so với các quan hệ dân sự khác. Thông thường thì hoạt động hòa giải trong lĩnh vực dân sự được hiểu là một hoạt động nhằm giải quyết hòa bình một sự xung đột hay hàn gắn sự đổ vỡ của một mối quan hệ nào đó.

Cách hiểu này sẽ không bao hàm được hết ý nghĩa của hoạt động trung gian hoà giải trong quan hệ lao động. Quan hệ lao động là quan hệ của hai khối người vừa cần hợp tác với nhau để làm việc, vừa xung đột (hoặc ít ra là khác biệt) về lợi ích. Điều đó có nghĩa là ngay từ khi phát sinh quan hệ lao động đã tiềm ẩn sự xung đột về lợi ích. Chính vì đặc điểm riêng này của quan hệ lao động nên nhu cầu có hoạt động hòa giải cũng xuất hiện ngay từ khi bắt đầu có quan hệ lao động. Có nghĩa là hoạt động hòa giải không phải chỉ cần thiết khi đã xảy ra xung đột, tranh chấp mà cần ngay cả khi hai bên đang trong quá trình đối thoại, thương lượng.

Để phân biệt hai hình thức can thiệp của nghiệp vụ hòa giải, người ta gọi sự can thiệp mang tính hòa giải khi hai bên còn bình tĩnh đối thoại, thương lượng là trung gian (mediation), còn khi đã xảy ra tranh chấp khiếu kiện thì gọi là hòa giải (conciliation). Một số nước họ gọi chung cả hai giai đoạn này đều là hòa giải, còn một số nước tách biệt hai tác nghiệp này trong hai giai đoạn gọi là trung gian (khi thương lượng) và hòa giải (khi tranh chấp), nhưng thường thì gọi chung là trung gian – hòa giải.

Tác nghiệp trung gian – hòa giải do bên thứ ba đứng ra thực hiện. Trong đại đa số các trường hợp thì hoạt động này được thực hiện bởi một cơ quan nhà nước trừ khi hai bên trong quan hệ lao động tự quyết định lựa chọn khác. Dịch vụ này thường được Nhà nước cung cấp miễn phí.

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *